TRI THỨC

NHẬN THỨC VỀ THỜI GIAN

Mới đây0 lượt xem

"Thời gian không cố định, nó phụ thuộc vào tần số rung động năng lượng của người quan sát"

NHẬN THỨC VỀ THỜI GIAN

Từ trước tới giờ chắc hẳn Anh Chị đã nghe rất nhiều về tầm quan trọng của thời gian trong cuộc sống của chúng ta. Vì sự quan trọng ấy nên ai cũng muốn "làm chủ" được thời gian để có thể tiến đến trạng thái "Tự do thời gian". Có thể nói, mong muốn "tự do tài chính" của Anh Chị cũng là để hướng tới "tự do thời gian" – được tự do dành thời gian cho những điều mình yêu thích.

Tuy nhiên có một điều mà nếu Anh Chị để ý sẽ thấy, đó là mỗi khi con người nhắc đến thời gian, gần như lập tức trong lòng dấy lên một cảm giác không thoải mái. Người trẻ thì sốt ruột "sao thời gian trôi nhanh quá, mình chưa làm được gì". Người lớn tuổi hơn thì tiếc nuối "giá như ngày đó mình quyết định khác đi". Người đang chờ đợi một điều gì thì thấy thời gian dài như cả một thế kỷ, còn người đang bận rộn lại than "một ngày sao có 24 giờ thôi".

Cao nhân chỉ điểm cho chúng ta rằng, bất cứ khi nào con người nói về một điều gì với trạng thái nội tâm âm – tiếc nuối, lo âu, sốt ruột, bất lực – thì điều đó chứng tỏ chúng ta chưa thực sự có nhận thức đủ đầy về nó. Và thời gian chính là một trong những thứ mà con người hiện nay đang chưa thấu hiểu toàn bộ.

Trong bài viết này, mời Anh Chị cùng nhau đi vào tận gốc rễ của khái niệm này, để xem thời gian thực ra là gì, và làm thế nào để chúng ta có thể làm chủ thời gian, để mỗi khi nhắc đến thời gian, cảm nhận được sự nhẹ nhàng, trạng thái nội tâm cân bằng hướng dương.

Trước hết, cùng đi vào định nghĩa. Theo cách hiểu phổ thông mà Anh Chị có thể đọc trên internet, thời gian là một khái niệm dùng để diễn tả trình tự xảy ra của các sự kiện và độ kéo dài của chúng, được đo bằng số lượng các chuyển động lặp lại của một đối tượng nào đó, ví dụ như sự quay của Trái Đất quanh Mặt Trời. Nói đơn giản hơn, theo cách hiểu này thì thời gian là một thứ đứng bên ngoài con người, cố định, một ngày luôn có 24 giờ, một đời người trung bình khoảng 100 năm, ai cũng như ai.

Tuy nhiên, nếu thời gian thực sự cố định như vậy, thì tại sao cùng một tiếng đồng hồ, người này thấy như năm phút, người kia lại thấy như mấy ngày? Tại sao lúc Anh Chị ngồi cạnh người mình thương thì nửa ngày trôi qua trong tích tắc, còn lúc chờ đợi một cuộc điện thoại quan trọng thì mười phút dài bằng cả tháng?

Nhà bác học Einstein cũng từng nhắc đến điều này trong Thuyết Tương đối, ông ví von rằng khi một người ngồi cạnh người họ yêu thì một tiếng trôi qua như một giây, còn khi xa cách thì một giây dài như một thế kỷ. Như vậy, thời gian không hề cố định. Thời gian dài hay ngắn, nhanh hay chậm phụ thuộc vào “cảm giác” của con người.

Vậy thì "cảm giác" đó đến từ đâu? Cao nhân chỉ điểm cho chúng ta rằng, "thời gian về bản chất là sự thay đổi tần số rung động năng lượng để con người trải nghiệm các vị trí khác nhau trong không gian".

Định nghĩa này nghe lần đầu có thể hơi trừu tượng, nhưng chúng ta sẽ cùng tìm hiểu dần dần sẽ thấy thực sự logic.

Khái niệm về Tần số rung động năng lượng (TSRĐNL) đã được đề cập trong bài viết trước, Anh Chị nào chưa nắm rõ thì có thể đọc lại để hiểu sâu hơn. TSRĐNL của con người không bao giờ đứng yên, nó luôn dao động.

Sáng chúng ta thức dậy, ánh nắng lọt qua khung cửa, trong lòng thấy nhẹ nhõm – lúc đó tần số đang ở một mức tương đồng với cảm giác ấy. Đi ra đường, gặp một người chen ngang, trong lòng dấy lên cơn khó chịu – tần số vừa bị kéo xuống. Đến công ty, nhận được một tin vui từ đồng nghiệp, tự nhiên cười tươi trở lại – tần số lại được nâng lên. Chiều về nhà, con chạy ra ôm, tần số chạm một ngưỡng khác. Mỗi lần nội tâm chúng ta chuyển trạng thái như vậy – từ an vui sang khó chịu, từ khó chịu sang vui vẻ, từ vui sang biết ơn… chính là một lần TSRĐNL thay đổi.

Khi TSRĐNL thay đổi đổi, con người sẽ trải nghiệm các điểm khác nhau trong không gian. "Không gian" ở đây không phải là không gian vật lý theo kiểu từ nhà ra phố, từ thành phố Hồ Chí Minh ra Hà Nội. "Không gian" ở đây là không gian trải nghiệm – tức là toàn bộ cái mà Anh Chị đang nhận thấy, đang cảm thấy, đang sống bên trong nó ở một khoảnh khắc nào đó.

Anh Chị có thể quan sát ở chính cuộc sống của mình rằng, cùng một không gian vật lý, cùng một con người, cùng một sự việc, nhưng ở hai thời điểm với hai tần số khác nhau, Anh Chị sẽ trải nghiệm ra hai thế giới hoàn toàn khác. Ví dụ như một quán cà phê quen. Hôm đầu Anh Chị tới với người mình thương, ánh đèn ấm áp, tiếng nhạc du dương, cà phê đậm đà, một buổi chiều trôi qua thật tuyệt vời.

Lúc khác, Anh Chị quay lại đúng cái quán ấy, đúng cái bàn ấy, mà đang không vui vì một nỗi buồn nào đó, thì đèn vẫn đèn ấy, nhạc vẫn nhạc ấy, cà phê vẫn cà phê ấy, nhưng sẽ thấy tất cả đều lạnh lẽo, trống rỗng, xa lạ.

Hoặc ví dụ như bữa cơm gia đình. Cùng một mâm cơm với vợ con, hôm nào lòng chúng ta an vui, vui vẻ thì thấy cơm dẻo canh ngọt, tiếng con hét ầm cũng như là âm nhạc. Hôm nào trong lòng vướng bận công việc gì đó chưa được giải quyết thì đúng mâm cơm đó ăn không còn ngon, tiếng con nói nghe thành ồn ào.

Cùng một "chỗ”, nhưng chúng ta đang ở hai "điểm không gian trải nghiệm" hoàn toàn khác nhau, phụ thuộc vào tần số rung động năng lượng của chúng ta tại thời điểm ấy. Đây là điều mà ở bài viết trước chúng ta đã tìm hiểu, chúng ta chỉ có thể "thấy" được những gì tương đồng tần số với mình.

Khi tần số của Anh Chị dịch chuyển, thì cái "không gian" mà Anh Chị đang trải nghiệm cũng dịch chuyển theo. Nói cách khác – thay đổi tần số rung động năng lượng chính là thay đổi không gian trải nghiệm. Và vì tần số đang dao động liên tục, nên con người liên tục đang di chuyển giữa các điểm không gian khác nhau. Chính cái cảm giác "đang di chuyển" ấy, cái cảm giác mọi thứ đang trôi, đang chuyển, đang đổi – đó là cái mà con người đặt tên là "thời gian".

Và từ đây một điều rất thú vị. Nếu thời gian chỉ là tên gọi của sự di chuyển giữa các điểm không gian theo tần số, thì không hề có chuyện một điểm không gian nào đó đã "biến mất" vĩnh viễn. Điểm ấy vẫn còn đó, chỉ là hiện tại con người đang ở một tần số khác nên không "thấy" nó nữa. Bất cứ khi nào đưa TSRĐNL về tương đồng với điểm không gian cũ ấy, con người sẽ lập tức "tới" lại đó.

Ngày chúng ta năm tuổi, Ba Mẹ mua cho một chiếc xe ô tô đồ chơi, lòng vui sướng khôn xiết – đó là một "điểm không gian" chúng ta đã từng trải nghiệm. Ngày chúng ta ba mươi tuổi, mua được chiếc ô tô thật đầu tiên, một niềm vui y hệt trào dâng trong ngực – ngay khoảnh khắc ấy, tần số rung động của chúng ta đã tương đồng với ngày năm tuổi, và theo nghĩa đen, chúng ta quay về đúng cái điểm không gian của đứa trẻ năm tuổi ngày xưa, hay theo ngôn từ thông thường gọi là quay trở lại quá khứ. Vậy thì "quá khứ" ấy có thực sự là quá khứ không? Hay nó vẫn luôn ở đó, chỉ cần đồng tần số là trở lại? Và nếu vậy, thì cái gọi là "tương lai" cũng vậy – nó không phải là cái đang nằm đâu đó phía trước chờ đến lượt, hay là một điểm không gian đã sẵn có, chỉ chờ khi nào tần số tương đồng thì tới.

Cao nhân chỉ điểm cho chúng ta rằng, quá khứ, hiện tại và tương lai về bản chất đang diễn ra đồng thời, chúng không đi theo trình tự lần lượt như đa phần con người vẫn tưởng. Việc chúng ta đang trải nghiệm cái nào trong ba cái đó, hoàn toàn phụ thuộc vào tần số rung động của chúng ta ngay lúc này.

Và chính vì không thấu hiểu được điều này, nên con người mắc vào một định kiến gọi là "định kiến về thời gian". Đa phần xã hội cho rằng quá khứ là cái đã xong không thể thay đổi, hiện tại là cái đang diễn ra, và tương lai là cái chưa tới. Và quá khứ làm điều gì thì tương lai khả năng cao cũng sẽ như thế – đây chính là cái định kiến trói buộc rất nhiều cuộc đời.

Một người nghiện thuốc lá, thông thường việc cai thuốc sẽ không đơn giản và phải mất thời gian dài mới có thể làm được. Tuy nhiên thì thực tế có rất nhiều người không cần đến thời gian như vậy. Có một câu chuyện từng được kể trong một bài viết trước – "Nguyên lý thuận chiều mong muốn" – về việc người cha bỏ thuốc chỉ trong một vài ngày, và điều đó được giải thích là bởi người cha đã "Ngộ" ra điều gì đó, tác động vào nhận thức và khiến hành vi được thay đổi nhanh chóng. Sự "Ngộ" ấy thực chất là sự thay đổi về trạng thái nội tâm hay TSRĐNL. Khi nhắc đến việc không hút thuốc lá nữa, Ba có trạng thái nội tâm cân bằng dương, TSRĐNL là cao, tức là cảm thấy hứng thú với việc bỏ thuốc lá, và bỏ.

Là con người thì không ai tránh được những “sai lầm”, những việc làm không phù hợp so với một tiêu chuẩn nào đó. Ví dụ như một người ăn trộm, xã hội cho rằng họ quá khứ đã như vậy thì tương lai cũng sẽ trộm cắp. Chính định kiến thời gian này làm những ai lỡ mắc phải sai lầm không đơn giản để trở lại hay trở thành một phiên bản tốt hơn. Bản chất thì con người không hề có vấn đề, chỉ là TSRĐNL của họ thời điểm đó phù hợp với hành vi của họ lúc đó. Muốn họ tốt lên vấn đề không phải là cần thời gian dài hay ngắn, mà hãy giúp họ nâng cao TSRĐNL thông qua việc quản trị trạng thái nội tâm bằng cách Nâng tầm nhận thức. Nếu ai cũng hiểu được tri thức này thì sự bao dung chứa đựng con người trong xã hội đã lớn biết bao.

đồ hình thời gian

Vậy nên thay vì nói rằng thời gian có Quá khứ – Hiện tại – Tương lai, chúng ta sẽ gọi là Đã trải nghiệm, Đang trải nghiệm và Chưa trải nghiệm. Nghe thì có vẻ chỉ là thay đổi cách dùng từ, nhưng thực ra đây là một sự dịch chuyển nhận thức rất lớn. Bởi vì khi Anh Chị nói "quá khứ", Anh Chị thấy không thể trở lại được nữa. Còn khi Anh Chị nói "đã trải nghiệm", Anh Chị đang nhận ra rằng nó là một trạng thái nội tâm mình từng đi qua, và nó vẫn đang tồn tại, chỉ cần đưa TSRĐNL tương đồng thì sẽ trải nghiệm lại.

Khi nắm được nguyên lý này rồi, Anh Chị sẽ thấy thời gian vận hành theo hai khía cạnh rất rõ ràng – cảm giác thời gian và giá trị thời gian. Cảm giác thời gian là cái mà khi Anh Chị trải nghiệm với nội tâm âm, như thất tình chẳng hạn, thì thời gian trôi rất chậm, một buổi chiều dài như một năm. Còn khi nội tâm Anh Chị cân bằng, hướng dương, vui vẻ, thì thời gian trôi rất nhanh, một ngày trôi qua như chưa kịp bắt đầu.

Anh Chị nào từng chơi game hồi nhỏ chắc rất hiểu điều này. Ngày còn nhỏ, sáng ngồi vào chơi, chớp mắt cái đã đến trưa, rồi chớp mắt nữa đã chiều. Còn những ngày hết tiền không được đi chơi, vật vờ ở nhà một buổi chiều mà ngỡ như vài tháng.

Khía cạnh thứ hai là giá trị thời gian, và đây là điều rất ý nghĩa trong cuộc sống. Một giờ đồng hồ của một người làm việc với nội tâm cân bằng, hướng dương, tức là TSRĐNL cao có thể tạo ra giá trị tương đương với 10 ngày, 20 ngày, thậm chí cả tháng làm việc của một người có trạng thái nội tâm âm, tức là tần số rung động thấp.

Đây chính là trạng thái mà các chuyên gia gọi là "Flow" – dòng chảy – một trạng thái tinh thần mà khi con người hoàn toàn tập trung, chìm đắm vào công việc đang làm. Nếu Anh Chị đã từng trải qua trạng thái này thì Anh Chị sẽ thấy chất lượng công việc khi chúng ta vào trạng thái này cao hơn rất nhiều, chúng ta chìm sâu vào công việc đến mức quên cả thời gian, và khi bước ra mới ngỡ ngàng nhận ra mình đã làm được một khối lượng việc mà bình thường phải mất mấy tuần.

Đây là một nhận thức rất quan trọng. Thông thường con người muốn “tự do thời gian”, thoải mái làm những điều yêu thích là để tận hưởng cảm xúc từ những việc “yêu thích” đó mang lại, hay lúc đó TSRĐNL là cao.

Nhưng thực tế là ngược lại, do TSRĐNL là cao nên mới có cảm giác “yêu thích” khi làm một việc gì đó vì theo Nguyên lý vận hành của Tâm thức, khi TSRĐNL của con người cao sẽ trải nghiệm cuộc sống là như ý. Khi “yêu đời” Anh Chị có phải thấy rằng mình làm việc gì mình cũng vui? Người ta hay nói rằng "đi đâu không quan trọng, quan trọng là đi với ai". Bởi khi đi cùng người mang lại cảm giác vui vẻ, TSRĐNL của chúng ta được nâng cao, nên nhìn cảnh vật nào cũng thấy đẹp. Ngược lại, khi TSRĐNL thấp thì dù có đặt chân đến Hawaii hay Maldives, cảnh đẹp đến đâu cũng khó mà cảm nhận được trọn vẹn. Đại thi hào Nguyễn Du cũng từng viết: "Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?"

Do đó chúng ta có thể “tự do thời gian” kể cả khi chưa “tự do tài chính” bằng cách nâng cao TSRĐNL của mình. Khi ấy chúng ta làm việc gì cũng thích việc đó, chúng ta thấy thời gian trôi nhanh mà giá trị tạo ra nhiều và cuộc sống này thật đáng sống.

Tính ứng dụng của Nhận thức về Thời gian trong đời sống con người rất lớn.

Trong mối quan hệ với gia đình, rất nhiều bậc cha mẹ ngày nay than rằng không có đủ thời gian cho con, mất kết nối với con. Những người dùng vật chất để bù đắp thì hiệu quả thường không như mong đợi. Nhưng có những người bù đắp bằng cách dành thật nhiều giờ ở bên con, tuy nhiên trong lòng vẫn mang sự mệt mỏi, áp lực, hoặc đầu óc vẫn mải nghĩ chuyện công việc, thì cũng không cải thiện tình hình được bao nhiêu.

Khi nhận thức đủ đầy về thời gian, Anh Chị sẽ thấy ở bên con bao lâu không quan trọng, mà chỉ cần năm phút, mười phút, ba mươi phút ở bên con với tần số rung động cao – tức là với sự an vui, hiện diện trọn vẹn, lắng nghe thật sự – thì giá trị tạo ra cho con còn lớn hơn cả người cha người mẹ ngồi cạnh con suốt năm mươi năm mà trong lòng đầy sự khó chịu. Đây gọi là THỜI GIAN CHẤT LƯỢNG.

Trong vận động và thể thao. Nếu chúng ta duy trì được trạng thái nội tâm cân bằng hướng dương, tức là TSRĐNL cao khi vận động, thì dù chỉ có 5 – 10 phút hoạt động cũng mang lại giá trị sức khỏe như vài tiếng đồng hồ.

Trong công việc, có một từ nên hạn chế nói ra hay nghĩ tới, đó là từ "bận rộn". Bởi vì mỗi lần nói "tôi bận quá", trạng thái nội tâm sẽ hướng âm, tần số rung động hạ xuống, làm hiệu suất công việc giảm đi.

Sự thật là con người chưa bao giờ thực sự bận, chúng ta chỉ đang ưu tiên thời gian cho những việc mình cho là quan trọng và gấp tại thời điểm đó. Khi Anh Chị làm việc với tâm thái tốt, năng suất lao động hoàn toàn có thể tăng lên gấp năm, gấp mười lần, mà người ngoài nhìn vào chỉ thấy Anh Chị làm việc một cách rất nhẹ nhàng, không hề tất bật.

Nói đến giấc ngủ. Chất lượng giấc ngủ luôn quan trọng hơn thời gian ngủ. Nếu Anh Chị lên giường với cái đầu suy nghĩ miên man về công việc, về một mâu thuẫn chưa giải quyết xong, thì dù có ngủ tám tiếng, mười tiếng, sáng dậy vẫn mệt mỏi rã rời. Còn nếu trước khi ngủ Anh Chị đưa nội tâm về sự an vui và trân trọng biết ơn – thì dù chỉ chợp mắt vài phút, giấc ngủ ấy cũng được tối ưu hóa và tương đương với nhiều giờ nghỉ ngơi.

Trong cuộc sống, con người sinh ra, lớn lên rồi già và chết đi, quá trình ấy là một quá trình biến động của TSRĐNL. Sinh ra và lớn lên TSRĐNL của con người tăng dần lên, khiến con người ở tuổi 20-30 cảm thấy mình có thể làm mọi việc, có thể “thay đổi thế giới”.

Nhưng nhiều tuổi hơn, TSRĐNL bắt đầu giảm đi, con người mất dần đi những ước mơ hoài bão của mình, họ cho rằng “đã quá muộn”.

Khi chúng ta nâng được nhận thức về thời gian, chúng ta phá chấp được “định kiến về thời gian” và hiểu rằng không có gì là sớm hay muộn để bắt đầu một việc gì đó. Chúng ta biết rằng không cần “nhiều năm” như thiên hạ đồn thổi mới có thể hoàn thành được những ước mơ.

Chúng ta hiểu rằng, ước mơ thành hiện thực khi TSRĐNL tương đồng với điều đó, nhắc đến những mong muốn mà trạng thái nội tâm cân bằng hướng dương, TSRĐNL cao đến siêu cao thì tuổi nào cũng có thể hoàn thành. “YOU ARE NOT EARLY OR LATE, YOU ARE RIGHT ON TIME”.

Từ khi được Cao nhân chỉ điểm, Anh Chị hoàn toàn có thể mang trong mình nhận thức rằng mình "mãi mãi tuổi 20" – thời điểm tuyệt vời để thực hiện tất cả những ước mơ, những đam mê của mình. Vì 20 tuổi nên muốn gây dựng công ty đứng đầu ngành và vươn tầm thế giới. Vì 20 tuổi nên học tập mỗi ngày. Vì 20 tuổi nên có thể chơi bất kỳ môn thể thao nào. Vì 20 tuổi nên tự do thực hiện những điều mình yêu thích. Và vì 20 tuổi nên cống hiến gánh vác “Tiếp nối sứ mệnh” lan tỏa tri thức của Cao nhân đến cho Cộng đồng. Còn Anh Chị? Anh Chị đang bao nhiêu tuổi?

Đời người nếu nói dài thì cũng dài, mà nói ngắn thì cũng ngắn. Thay vì lăn tăn với “quá khứ không thể kéo lại” hay mơ về “tương lai không thể với tới” thì nên hết mình với “hiện tại” để trải nghiệm thế gian muôn màu sắc này. Nhận thức về Thời gian là một nhận thức rất quan trọng để chúng ta phá chấp đi rào cản “thiếu điều kiện”, kỳ vọng Anh Chị nhận được tri thức này và bắt đầu đem những mơ ước hoài bão của mình trở lại.

Ứng dụng vào cuộc sống

Luôn tâm niệm: Bản thân mình luôn có đủ thời gian để làm tất cả mọi thứ. Nhận thức “Mãi mãi tuổi 20”

Bài viết xin được kết thúc tại đây. Nếu Anh Chị thấy nội dung này có giá trị, xin nhờ Anh Chị chia sẻ đến người thân và bạn bè của mình.

Trân trọng biết ơn những tri thức tuyệt quý được Cao nhân chỉ điểm, những đạo lý được Thầy Cô chuyển giao và những tư duy của Chuyên gia. Trân trọng biết ơn sự hiện diện của Anh Chị. Chúc Anh Chị luôn sống với thực tại để hoàn tâm toàn ý cho những mong muốn tốt đẹp của mình!

Trân trọng biết ơn.

H

Hoàng Quang Tiến

Master

Tri thức liên quan
SỰ CHÂN THẬT
Cao nhân chỉ điểm cho chúng ta rằng, “Sự chân thật là những gì không thay đổi qua không gian và thời gian” . Theo định nghĩa này, những gì thay đổi thì không được gọi là chân thật.
TRI THỨC
NGUYÊN LÝ VÒNG TRI THỨC
Hiểu biết của con người được chia thành 4 vòng: Vòng thứ nhất là vòng BIẾT – BIẾT, tức là chúng ta biết những gì mà chúng ta biết. Ví dụ biết là mình nói được Tiếng Việt, biết là mình có thể sử dụng điện thoại…. Vòng thứ hai là vòng BIẾT – QUÊN, là những gì chúng ta biết là chúng ta đã quên. Ví dụ b
TRI THỨC

👉Xem các Vật phẩm triết lý của EGIFT TẠI ĐÂY