NGUYÊN LÝ VẬN HÀNH CỦA TIỀM THỨC (PHẦN 2)
"Cuộc đời này không có ĐỊNH MỆNH, SINH MỆNH chỉ có NGHIỆP MỆNH "

Ở tập trước, chúng ta đã cùng nhau tìm hiểu cách thức hoạt động của Tiềm thức – một khu vườn vô tận chứa đầy những hạt mầm Thức, Duyên, Quả được huân tập từ hằng hà sa số đời. Chúng ta đã hiểu được rằng kết quả cuộc sống của một con người không xuất hiện ngẫu nhiên, mà phụ thuộc vào việc chúng ta đã huân tập những hạt mầm gì, tần suất Ông Ý ghé thăm và tưới tẩm cho hạt mầm nào, cùng với trạng thái nội tâm như thế nào tại khoảnh khắc ấy. Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau bước thêm một bước nữa – ứng dụng nguyên lý này để chủ động kiến tạo lên một cuộc đời như ý.
Để chủ động được như vậy, có hai cánh cửa lớn mà Anh Chị cần đi qua.
Cánh cửa thứ nhất là quản trị Nghe – Thấy – Nói – Biết, vì đây là yếu tố quyết định hạt mầm nào được đi vào tiềm thức và là cánh cửa mở ra con đường mà Ông Ý đi đến hạt mầm để tưới tẩm.
Cánh cửa thứ hai là quản trị Trạng thái nội tâm, theo đúng Nguyên lý vận hành của Tâm thức mà chúng ta đã đi qua trong các tập trước, gồm hai bước là Nâng tầm nhận thức nội tâm và chủ động tạo lập giá trị để tích tạo công đức phước đức.
Lý thuyết là vậy, nhưng để thực sự làm chủ được khu vườn Tiềm thức thì không hề đơn giản – và làm chủ một cách tuyệt đối thì lại càng là điều bất khả. Đó là lý do vì sao con người chỉ có thể làm chủ được PHẦN NÀO cuộc sống của mình mà thôi.
Đâu tiên là quản trị Nghe – Thấy – Nói – Biết. Mỗi con người đều có nhiều môi trường sống đan xen nhau – ở nhà là một môi trường, ở công ty là một môi trường khác, gặp gỡ bạn bè lại là một môi trường khác nữa.
Mỗi nơi có một dòng chảy ngôn ngữ riêng, một cách nhìn cuộc đời riêng. Mà phần lớn những môi trường ấy chưa hiểu được Nguyên lý Ánh sáng, nên ngôn ngữ bóng tối xuất hiện như cơm bữa – những câu chuyện drama, những lời phán xét, những tưởng tượng được dệt thêm cho vui miệng.
Anh Chị có thể quan sát ở xã hội rằng, chỉ một bữa cà phê thôi cũng đủ để tai mình nghe vào hàng chục mảnh ngôn ngữ bóng tối khác nhau. Và dù muốn hay không, mỗi mảnh ngôn ngữ ấy đều được Tiềm thức ghi nhận, để rồi Ông Ý lần theo đó mà ghé thăm những hạt mầm tương tự. Vì vậy, để quản trị được Nghe – Thấy – Nói – Biết, điều đầu tiên là chọn cho mình một môi trường tốt, nơi những người tích cực đang sinh sống.
Một cách phổ biến mà nhiều người làm khi gặp bất như ý là "cắt cảnh" – tạm rời đi để không phải tiếp tục huân tập ngôn ngữ, hình ảnh ở môi trường ấy nữa. Nhưng thực sự con người không thể "chạy trốn" mãi được, vì "cơm không ăn thì gạo còn đó", những cảnh bất như ý tương tự rồi sẽ đến để chúng ta trả quả cho những gì mình đã gieo trong quá khứ.
Cách này lại càng không khả thi đối với những nghiệp Duyên gắn kết sâu xa như Bố Mẹ, Vợ Chồng, Anh Chị Em – không ai có thể đơn giản "đoạn tuyệt" để đi tìm Bố Mẹ Vợ Chồng Con Cái mới được. Nên đối với gia đình, điều cần làm là đồng bộ nhận thức cùng nhau về các quy luật và nguyên lý, để cùng nhau kiến tạo lên một môi trường tốt từ bên trong. Tương tự với những người thân, bạn bè quanh mình.
Tiếp theo là quản trị Trạng thái nội tâm. Các Anh Chị chắc hẳn cũng đã thấy nội tâm của con người dao động thất thường ra sao. Một câu nói, một ánh nhìn, một tin nhắn cũng đủ kéo trạng thái nội tâm trượt xuống Âm.
Nhưng nếu chúng ta học tập để Nâng tầm nhận thức nội tâm và chủ động tạo lập giá trị để tích tạo công đức phước đức, dần dần trạng thái nội tâm của mình sẽ dần dần đơn giản trở về Cân bằng và hướng Dương hơn.
Tuy nhiên, trên hành trình kiến tạo môi trường tốt, nâng tầm nhận thức và tạo lập giá trị ấy, con người không thể nào tránh khỏi những bất như ý đến với mình. Khi ai đó mang bất như ý đến, trạng thái nội tâm sẽ chuyển Âm, Ông Ý lao đến tưới "nước và phân bón" cho hạt mầm điện từ Âm, bất như ý lại xuất hiện, nội tâm lại Âm thêm lần nữa, Ông Ý lại đi tưới tiếp. Cứ như vậy mà đời người như bị bủa vây trong những vòng lặp vấn nạn không có lối ra.
May mắn thay, Cao nhân đã chỉ điểm cho chúng ta cách thoát khỏi vòng lặp này. Khi các hạt mầm đang trổ Quả mà Trạng thái nội tâm của Anh Chị kịp trở về Cân bằng, thì cây mọc lên sẽ "KHÔNG BẤT NHƯ Ý CŨNG KHÔNG NHƯ Ý". Điện từ Cân bằng không cộng hưởng với điện từ Âm, cũng không cộng hưởng với điện từ Dương, nên cây trổ ra ở vùng trung tính – không đẩy Anh Chị xuống khổ đau, cũng không đẩy lên hưng phấn. Lúc đó Ông Ý ngừng tưới cây bón phân, cây bất như ý đang ra quả sẽ bị cắt nước cắt phân và dần dần biến mất.
Cao nhân chỉ điểm thêm cho chúng ta rằng, "Nhân quả không hồi tố" – tức là một hạt mầm chỉ trổ quả một lần duy nhất. Nếu thấy có một quả tương tự xuất hiện, tức là có một hạt mầm khác cũng tương tự đang trổ, chứ không phải một hạt mầm trổ đi trổ lại nhiều lần. Vòng lặp bất như ý lâu nay tồn tại được là vì nội tâm Âm liên tục gieo thêm những hạt mầm mang điện từ Âm mới. Nên khi nội tâm trở về Cân bằng và hướng Dương, hạt mầm Âm mới không còn được gieo nữa, cây bất như ý đang mọc thì cắt nước cắt phân, vấn nạn dần dần kết thúc.
Có một câu chuyện Cao nhân từng kể để minh họa cho nguyên lý này.
Có ba anh chàng sinh viên A, B và C rất thân nhau ở chung ký túc xá. Một ngày, anh A phát hiện bằng chứng rất rõ ràng rằng anh B đã lấy hết tiền đóng học của mình. Anh A vô cùng tức giận và chuyển đi. Chính khoảnh khắc tức giận ấy, nghiệp Duyên với anh B được huân tập vào Tiềm thức của anh A cùng với điện từ Âm rất mạnh. Từ ngày đó, mỗi khi nhắc đến anh B, anh A lại cảm thấy bực bội, khó chịu, nhất là khi anh phải vất vả đủ đường mới kiếm lại được số tiền đã mất.
Khi trạng thái nội tâm Âm xuống, Ông Ý lao đến tưới "cây Duyên" với anh B bằng nguồn năng lượng thấp – tương đồng tần số với hạt mầm điện từ Âm – nên cây Duyên bất như ý ấy càng lúc càng lớn. Hai mươi năm cứ trôi qua như vậy, một vòng lặp tự khuếch đại: bất như ý tạo ra nội tâm Âm, nội tâm Âm tưới tẩm cho cây bất như ý, cây bất như ý lại sinh ra thêm bất như ý mới.
Cho đến một ngày, trong một bối cảnh phù hợp, anh C đã thú nhận với anh A rằng, chính anh mới là người lấy tiền chứ không phải anh B. Anh C đã tạo ra bằng chứng giả để vu tội cho anh B năm xưa, giờ đây quá hối hận nên nói ra để cho lòng bớt áy náy. Ngay lập tức, anh A cảm thấy có lỗi với anh B, mọi sự tức giận trong suốt hai mươi năm giờ chuyển thành thương cảm. Anh A sau đó tìm anh B để xin lỗi, và mối quan hệ của họ lại thân thiết như thời sinh viên.
Khoảnh khắc anh A biết sự thật, trạng thái nội tâm của anh A thay đổi hoàn toàn: từ tức giận chuyển sang thương cảm, từ Âm chuyển về Cân bằng rồi hướng Dương. Vậy là nguồn nước tưới mà Ông Ý mang đến cho cây Duyên bất như ý ấy cũng đổi theo. Nguồn năng lượng Dương không còn tương đồng với điện từ Âm của hạt mầm cũ nữa, nên hạt mầm ấy không thể phát triển thêm được, cây Duyên bất như ý dừng lại ngay tại đó – vấn nạn giữa anh A và anh B chính thức kết thúc.
Nhưng câu chuyện không dừng ở đó. Ngay khoảnh khắc anh A tìm anh B để xin lỗi và làm hòa, một hạt mầm Duyên mới giữa hai người được huân tập vào Tiềm thức – nhưng lần này nội tâm anh A đang hướng Dương, nên hạt mầm ấy được bao bọc bởi điện từ Dương. Và từ đó trở đi, mỗi khi anh A nghĩ đến anh B với nội tâm Dương, Ông Ý lại mang nguồn năng lượng Dương đến tưới tẩm cho đúng hạt mầm Dương ấy, cây Duyên Như ý mọc lên, trổ ra những kết quả tốt đẹp trong mối quan hệ tương lai của hai người.
Qua câu chuyện, Anh Chị thấy rằng yêu hay ghét một thứ gì trong đời nói chung, hay một mối quan hệ con người nói riêng, sự thay đổi nằm ở trạng thái nội tâm chứ không nằm ở bản thân sự việc. Khi nhắc đến ai đó mà nội tâm là Âm, mối quan hệ ấy là Bất như ý. Khi nhắc đến ai đó mà nội tâm là Dương, mối quan hệ ấy là Như ý.
Vì vậy, một vấn nạn Duyên với ai đó thường không hề đơn giản để hòa giải – không phải vì sự việc khó tháo gỡ, mà vì nội tâm chưa thoát được. Để cắt đứt vòng lặp bất như ý, cần gieo NHÂN mới thì QUẢ sẽ đổi. Đây cũng chính là công thức ba bước vượt thoát mọi vấn nạn mà Cao nhân chỉ điểm.

Bước một: đón nhận vấn nạn trong An vui, đưa nội tâm về Cân bằng.
Bước hai: Bao dung với người mang vấn nạn ấy đến, hiểu rằng đây là quả bất như ý từ hạt mầm chính mình đã gieo trong quá khứ, không phải người này mang đến thì cũng sẽ là một người khác mang đến.
Bước ba: rút ra bài học và Trân trọng – Biết ơn chính bài học ấy.
Tựu chung lại, để định hướng cuộc sống theo chiều hướng tốt hơn dựa trên nguyên lý vận hành của Tiềm thức, có ba cách để chúng ta thực hiện.
Cách thứ nhất, là "cắt cảnh". Khi gặp một cảnh bất như ý lặp đi lặp lại, chủ động tạm rời khỏi cảnh đó, kiểm soát lại những gì mình Nghe – Thấy – Nói – Biết để Ông Ý không bị dẫn đến hạt mầm bất như ý ấy nữa. Ví dụ như đang mâu thuẫn với ai đó, tạm thời đi chỗ khác, không gặp mặt, không nhắc đến trong một khoảng thời gian. Như đã đề cập, cách này rất nhanh, gần như có tác dụng tức thì – nhưng giống như lấy bóng tối ra khỏi một căn phòng - không bền vững. Hạt mầm bất như ý vẫn nằm nguyên đó trong khu vườn Tiềm thức với điện từ Âm chưa được hóa giải, nên một ngày nào đó khi hoàn cảnh phù hợp quay lại, Anh Chị sẽ gặp lại đúng vấn nạn ấy, có khi còn ở dạng nặng hơn. Hơn nữa, có những mối quan hệ và cảnh đời không phải muốn cắt là cắt được – Bố Mẹ, Vợ Chồng, Anh Chị Em trong gia đình đâu thể nào thay người mới được. Nên Anh Chị cần đến một cách triệt để hơn.
Cách thứ hai, là đưa Trạng thái nội tâm về Cân bằng ngay khi bất như ý xuất hiện. Khi một cảnh bất như ý đang diễn ra, thay vì để nội tâm trượt xuống Âm và tiếp tục tưới tẩm cho hạt mầm Âm ấy, Anh Chị nhận biết – dừng lại – đưa nội tâm về Cân bằng, nhìn thấy Tính không của vạn vật, thấy điều đang xảy ra không có vấn đề. Khi đó, điện từ Cân bằng không còn tương đồng với điện từ Âm của hạt mầm bất như ý nữa, nguồn nước tưới bị cắt, cây bất như ý mất dưỡng chất và dần dần tan biến. Đây là cách triệt để vì nó không chỉ ngừng nuôi cái cây đang mọc, mà còn làm cho những hạt mầm mang điện từ âm đó biến mất khỏi “khu vườn”. Sau đó, khởi Bao dung và Trân trọng – Biết ơn lên, nội tâm chuyển Dương, những hạt mầm điện từ Dương sẵn có trong khu vườn sẽ được cộng hưởng và trổ Quả Như ý thay thế.
Cách thứ ba, cũng là cách chủ động nhất, giống như đưa ánh sáng vào, đó là quản trị Nhân quả của tương lai ngay từ hôm nay. Tánh người luôn dao động, nên con người luôn luôn huân tập những hạt mầm vào khu vườn Tiềm thức của mình. Nếu không huân tập những hạt mầm tốt, ắt sẽ huân tập những hạt mầm chưa tốt – hạt mầm tốt như ánh sáng, hạt mầm chưa tốt như bóng tối, mà nơi đâu có ánh sáng đủ đầy thì bóng tối không thể nào hiện diện. Vì vậy, chủ động kiểm soát những gì mình Nghe – Thấy – Nói – Biết là điều rất quan trọng. Khi con người thấy được tầm quan trọng của việc Nghe – Thấy – Nói – Biết, họ sẽ chủ động đi tìm những hạt mầm Thức, Duyên, Quả phù hợp với mong muốn để huân tập, và tránh xa những gì mình không mong muốn. Đó cũng là khoảnh khắc cuộc đời họ bắt đầu thay đổi một cách bền vững. Thêm một điều quan trọng nữa là chủ động giữ Trạng thái nội tâm hướng Dương trong mọi khoảnh khắc huân tập – khi ấy, mỗi hạt mầm Thức, Duyên, Quả được cất vào khu vườn đều được bao bọc bởi điện từ Dương, sớm muộn trong tương lai sẽ trổ ra toàn Quả Như ý. QUẢN TRỊ ĐƯỢC NHÂN THÌ KHÔNG CẦN LO VỀ QUẢ – đây chính là tâm thế của người làm chủ cuộc đời mình.
Ngoài ra, Cao nhân chỉ điểm cho chúng ta công thức kích hoạt Tổng nghiệp như sau:
AN VUI KÍCH HOẠT THỨC – khi nội tâm giữ được sự an vui, những hạt mầm Thức mang điện từ Dương sẽ cộng hưởng và nảy lên, Anh Chị sẽ có những khoảnh khắc "xuất thần", những sáng suốt tự nhiên đến mà chính mình cũng không hiểu vì sao.
BAO DUNG KÍCH HOẠT DUYÊN – khi lòng bao dung được mở, những hạt mầm Duyên lành mang điện từ Dương sẽ cộng hưởng, những con người phù hợp tự động quy tụ đến với mình.
TRÂN TRỌNG – BIẾT ƠN KÍCH HOẠT QUẢ – sự trân trọng và biết ơn cộng hưởng với những hạt mầm Quả mang điện từ Dương, làm bội tăng những kết quả vật chất và thành tựu Như ý trong cuộc sống.
Nguyên lý Vận hành của Tiềm thức là một Nguyên lý “bí truyền” vì nó mở ra cho con người có một khả năng đó là “lựa chọn Tổng nghiệp tốt”. Cao nhân chỉ điểm rằng, “trước khi có tư duy cuộc đời con người do Tổng nghiệp quy định. Sau khi có Tư duy, cuộc đời con người vẫn do Tổng nghiệp quy định nhưng được phép lựa chọn Tổng nghiệp theo mong muốn”.
Kết quả cuộc sống của con người không thể vượt thoát được các Nghiệp đã ở sẵn trong khu vườn Tiềm thức, đến từ việc con người đã huân tập, đã gieo trong hàng hà sa số đời. Hiểu theo nghĩa rộng thì “cuộc đời đã được định sẵn”.
Vì chưa biết cách quản trị Nội tâm, nên khu vườn Tiềm thức trước giờ mọc lung tung, lúc Như ý lúc thì Bất như ý, khiến con người cảm thấy không chủ động được cuộc sống. Sau khi có Tư duy, tức là biết cách hoạt động của Tiềm thức, kết quả cuộc sống con người vẫn không vượt thoát được “khu vườn Tổng nghiệp”, nhưng khi đó được chủ động lựa chọn những “hạt mầm” Thức, Duyên, Quả như ý để chăm sóc và mọc lên. Từ đó phần nào Làm chủ cuộc đời.
Thời đại này của chúng ta sống là một thời kỳ cực kỳ may mắn vì những kiến thức ẩn giấu bao nhiêu năm được phép cho lan tỏa, kỳ vọng Anh Chị có thể đón nhận được tri thức này và ứng dụng vào cuộc sống của mình.
Giữ xuyên suốt trạng thái An vui - Bao dung - Trân trọng biết ơn để vượt thoát mọi vấn nạn và kích hoạt nghiệp quả như ý
Trân trọng biết ơn những tri thức tuyệt quý được Cao nhân chỉ điểm, những đạo lý được Thầy Cô chuyển giao và những tư duy của Chuyên gia. Trân trọng biết ơn sự hiện diện của Anh Chị. Chúc Anh Chị luôn giữ cho nội tâm được An vui – Bao dung – Trân trọng biết ơn, chủ động chăm sóc khu vườn tiềm thức của mình để kiến tạo lên cuộc đời mà các Anh Chị mong muốn.
Hẹn gặp lại Anh Chị trong bài viết tiếp theo.
Trân trọng biết ơn!