TRÂN TRỌNG BIẾT ƠN

Chào bạn,
Thay mặt người tặng món quà này, tôi gửi đến bạn một lời trân trọng biết ơn sâu sắc vì bạn đã vui vẻ đón nhận và dành thời gian hiện diện trong không gian này.
Có lẽ ngay lúc này, một nghi vấn nhỏ đang nhen nhóm trong tâm trí bạn: "Tại sao lại biết ơn mình? Mình là người nhận quà, lẽ ra mình mới là người phải nói lời cảm ơn người tặng chứ?"
Đó là một câu hỏi rất thú vị. Và tin tôi đi, không chỉ riêng bạn, mà rất nhiều người – trong đó có tôi của ngày xưa – cũng từng mang trong mình nỗi băn khoăn ấy.
Cho đến một ngày hữu duyên, tôi đem trăn trở này đi tìm gặp người thầy kính yêu của mình, và được Thầy khai mở một chân trời mới về hai chữ: "Biết Ơn".
Cuộc đối thoại ấy đã thay đổi hoàn toàn cách tôi nhìn nhận về các mối quan hệ và cuộc sống, và tôi xin phép được chia sẻ cùng bạn.
Tôi hỏi Thầy:
— Thưa Thầy, con thấy người đời hay nói về lòng biết ơn, nhưng sao càng thân thiết, con người ta lại càng dễ quên đi điều đó? Và tại sao người cho đi lại cần biết ơn người nhận ạ?
Thầy chậm rãi rót trà, mỉm cười và nói:
— Con hãy nhớ kỹ câu này: Trân trọng mới sở hữu, biết ơn mới thiên trường địa cửu.
Trân trọng là tốc độ, biết ơn là phương hướng.
Chỉ khi con trân trọng điều gì, con mới thực sự sở hữu nó. Và chỉ khi con biết ơn, điều đó mới ở lại với con dài lâu.
Thấy tôi vẫn còn đăm chiêu, Thầy tiếp lời:
— Bản chất con người rất lương thiện. Nhân chi sơ, tính bổn thiện. Nhưng con có thấy một nghịch lý không?
Khi người lạ giúp ta một lần, ta cảm kích vô cùng. Nhưng khi người thân giúp ta hàng ngày, ta lại coi đó là bình thường. Kẻ thù lớn nhất giết chết lòng biết ơn chính là sự "Hiển nhiên".
Thầy kể cho tôi nghe Câu chuyện về chàng thanh niên và người ăn xin:
Mỗi ngày chàng trai đều cho người ăn xin 2 đồng. Việc đó kéo dài suốt 3 năm. Đến năm thứ 4, chàng trai lấy vợ và chỉ cho người ăn xin 1 đồng.
Người ăn xin liền hỏi lý do, và khi biết chàng trai phải lo cho vợ, ông ta đã tát chàng trai và nói:
"Chính mụ vợ của ông đã lấy mất của tôi 1 đồng!"
Thầy phân tích:
— Con thấy đó, từ nhu cầu cơ bản nhất là miếng ăn, cho đến sự an toàn, hay nhu cầu được kết giao, yêu thương... khi được đáp ứng liên tục, con người ta mặc định đó là quyền lợi của mình.
Mở mắt ra thấy có cơm ăn, áo mặc, ta thấy hiển nhiên mà quên rằng ta đang nợ ân tình của hàng triệu con người: từ người nông dân, người lái xe, đến người làm ra phân bón...
Về nhà thấy cha mẹ, vợ chồng lo lắng, chăm sóc, ta thấy hiển nhiên vì "đó là trách nhiệm của họ".
Khi sự hiển nhiên xuất hiện, thì trân trọng biết ơn biến mất, và oán trách sẽ hình thành.
Tôi sốt sắng hỏi:
— Vậy làm sao để xóa bỏ sự hiển nhiên đó thưa Thầy?
Thầy đáp, ánh mắt sáng lên:
— Con chỉ cần nuôi dưỡng sự cảm động nội tâm. Sự cảm động xuất hiện khi con tâm niệm rằng: Điều mình không xứng đáng có nhưng mình lại có.
Hãy nhìn sâu vào sự vật, sự việc. Hãy thấy rằng việc người khác làm cho mình là điều "không nên" (không đương nhiên), còn điều mình làm cho người khác là điều "nên làm".
Khi đó, sự hiển nhiên tan biến, và lòng trân trọng sẽ ngự trị.
Ngộ ra bài học sâu sắc, tôi không quên hỏi thầy:
— Thế còn câu hỏi ban đầu của con? Tại sao người tặng lại biết ơn người nhận?
Thầy cười hiền từ:
— Con đã bao giờ ở trong bối cảnh là rất muốn trao thứ gì đó cho ai mà không được đón nhận chưa? Trong tháp nhu cầu của con người, nhu cầu cao nhất là được thể hiện và được cho đi, được cống hiến.
Khi con muốn giúp người, muốn tặng quà, mà không có ai nhận, thì con có thực hiện được tâm nguyện không?
Người nhận chính là người tạo bối cảnh để người cho tạo lập được giá trị, hay theo nhà Phật thì gọi là tích tạo công đức, phước đức.
Nhờ có người nhận, người cho mới cân bằng được đời sống tinh thần, mới cảm thấy mình có giá trị.
Vì vậy, người cho cần trân trọng biết ơn người nhận vì đã cho họ cơ hội được gieo hạt lành.
Bạn thân mến,
Câu chuyện đó đã thức tỉnh tôi. Và hôm nay, khi bạn cầm trên tay món quà này, tôi đoán rằng người tặng bạn cũng đang mang một tâm thế như vậy.
Người tặng không chỉ tặng bạn một món đồ vật chất. Thông qua món quà và những dòng chia sẻ này, họ muốn gửi gắm một thông điệp tinh tế rằng:
- Người tặng vô cùng trân trọng mối quan hệ với bạn
- Người tặng biết ơn bạn vì đã hiện diện trong cuộc đời họ
- Người tặng cảm kích bạn đã đón nhận tấm lòng của họ, giúp họ nuôi dưỡng niềm vui được sẻ chia
- Người tặng không coi sự hiện diện của bạn là "hiển nhiên", mà xem đó là một món quà quý giá của cuộc sống
Một nghiên cứu kéo dài suốt 85 năm của Đại học Harvard về hạnh phúc con người đã đưa ra kết luận chấn động: Không phải tiền bạc hay danh vọng, mà chính chất lượng của các mối quan hệ mới là yếu tố quyết định giúp con người sống khỏe mạnh và hạnh phúc nhất.
Món quà này là một cái công cụ, một nhịp cầu để thắt chặt thêm sợi dây kết nối ấy.
Chúc cho bạn và người tặng luôn giữ được nguồn năng lượng của sự cảm động nội tâm. Chúc cho mối quan hệ của hai bạn không chỉ dừng lại ở sự giao hảo bên ngoài, mà phát triển bền vững, "thiên trường địa cửu" dựa trên nền tảng của lòng trân trọng biết ơn sâu sắc.
Nếu bạn đang có sự cảm động và trân trọng biết ơn những mối quan hệ xung quanh mình thì xin chúc mừng bạn, bạn đang ở trong 1 trong 3 trạng thái của hạnh phúc - Trân trọng biết ơn (bên cạnh Bao dung, An vui).
Trân trọng và Biết ơn bạn vì đã đọc đến đây và giúp món quà này hoàn thành sứ mệnh "Nâng cao giá trị cuộc sống" của mình.